Mình là cu Tý
chuyện của tý
Chào mọi người, mình là Tý!
Một cu Tý giàu cảm xúc và hơi nhiều chuyện…
Mình mong qua những câu chuyện hết sức đời thường và giản dị dưới góc nhìn của một Gen Z, bạn sẽ có được những phút giây thật lắng đọng cho riêng mình.
Cảm ơn bạn rất nhiềuuuuu!

Thằng cu Tèo

Tiếng ve râm ran chào hè

Cái nắng tháng 5 thật rát làm sao

Cánh đồng lúa vàng ươm, nhà nhà tấp lập ngoài cánh đồng

Người thì cắt lúa, người thì thồ xe

Những giọt mồ hôi ướt sũng trên gò má

Nhìn ai cũng có cảm giác thấm thía cái mệt nhọc toát lên khuôn mặt.

————

Cu Sáu phụ Bố mẹ kéo lúa lên chiếc xe thồ cũ kỹ

Vừa kéo, vừa cười nô đùa với đứa trẻ ruộng cạnh bên

Sáu vui lắm, lần đầu được đi ra ngoài đồng gặt lúa

Vậy mà hắn chẳng hiểu sao, mặt ai nhìn cũng nhăn nhó

Nhưng làm mãi chẳng thấy hết cái ruộng 

Bụng réo lên rồi, cơn đói bắt đầu làm hắn nhớ cái mâm cơm

Hắn ôm bụng, cười cười

Bố mẹ ơi đói lắm rồi

Bố mẹ cười với cu Sáu

Thế sao còn thích đi gặt nữa không

“Còn” nhưng phải ăn no đã 

——–

Cuối cùng cũng về nhà

Cu Sáu cười tươi

Mẹ hắn bắc nồi nước lên bếp, Bố hắn vo gạo

Hắn rút rơm mang vào bếp cho mẹ

Khói quá, bếp rạ khói

Hắn ngoan ngoãn vào nhà ngồi chơi chờ cơm

Cuối cùng cơm cũng chín

Mùi sắn thơm nức mũi

Cá khô cũng thơm nữa, mỗi người được 1 con

Mẹ cho hắn nửa con, mẹ ăn nửa con thôi

Hắn thích lắm, vừa cười vừa ăn

——–

Sáu lên lớp 5

Nhà nghèo quá, Bố mẹ chỉ ngóng trông vào vài sào lúa

Cu Sáu phải nghỉ học

Hắn chẳng buồn

Bố mẹ mua cho hắn con trâu rồi

Đỡ phải đến trường

Hắn chẳng thích

Hắn thích tự do hơn

Vậy là hắn làm bạn với con Trâu 

Ngày ngày

——–

4 năm làm bạn với đồng cỏ

Làm bạn với “Ngưu con”, tên con trâu mà hắn đặt cho ấy

Hắn thấy nhớ trường, nhớ lớp

Nhìn các bạn, các em tung tăng đến trường

Hắn lại thích

Thi thoảng cu Sáu cũng nhắc chuyện với Bố mẹ

Ban đầu Bố mẹ không nói gì

Nhưng sau mấy lần hắn rắng chuyện

Bố mẹ cũng quyết cho hắn đi học lại

Hắn vui

Nhưng cũng buồn

Từ nay không được chơi với Ngưu con hàng ngày nữa rồi

Chẳng ai hiểu Ngưu con như hắn

Ngưu con kêu 2 tiếng là cu Sáu biết đến giờ về

Kêu 3 tiếng là cu Sáu biết nó ăn lo rồi

Chắc Ngưu con nhớ cái cách mà hắn cưỡi Ngưu con

Cách mà hắn cho Ngưu con ăn

Hắn buồn

Nhưng chỉ chốc lát

Mẹ nuôi Ngưu thay hắn

———

Thế rồi người tính chẳng bằng trời tính

Cu Sáu bị đuối nước

Bác người làng bên vớt được hắn lên

Vẫn may, hắn vẫn sống

Nhưng người hắn lúc ấy chậm chạp đi hẳn

Không còn là cu Sáu nhanh nhẹn như ngày trước nữa

Bác sỹ chuẩn đoán hắn bị di chứng sau lần đuối nước đó

Hắn khóc

Mấy đêm liền

Hắn muốn đi học

Mà giờ chẳng được nữa rồi

Bố mẹ quyết định cho hắn ở nhà 

Không phải vì Bố mẹ không có tiền cho đi học

Mà vì hắn không còn nhanh nhẹn như trước

Làm gì cũng trở lên chậm chạp

Lời nói có phần ngọng đi

———

Vậy là cu Sáu lại tiếp tục ngày tháng với Ngưu con

Nhưng hình như Ngưu con biết chuyện của hắn

Ngưu con cũng buồn lắm

Cu Sáu buồn

Thi thoảng nó khẽ gẩy tay hắn, khi gắn ngồi ôm mặt 

Hắn cười

Ngưu cũng biết tao buồn hả

Được rồi cho mày ăn nhá

1 người, 1 vật

Tung tăng khắp cánh đồng

———-

Rồi Sáu cũng đến tuổi lấy vợ

Nhưng trong làng chẳng ai để ý hắn

Hắn không được nhanh nhẹn, nàn da rám nắng

Nhìn lại có vẻ hơi ngờ nghệch

Nhưng hắn tốt 

Mọi người quý cu Sáu

Nhưng lấy làm chồng thì chẳng ai nghĩ tới

———-

Hắn tủi lắm

Nhưng biết sao đây

Biết thân biết phận

Nên hắn cứ ở vậy ngày này qua năm nọ

Ngưu con cũng bỏ hắn mà đi

Chính xác hơn là hắn bỏ Ngưu con

Bố mẹ bán nó để mua con trâu khác

Ngưu con già rồi, yếu rồi, cày bừa cũng chậm chạp lắm

Như hắn vậy

————-

Cu Sáu thương Ngưu lắm

Nhưng chẳng biết phải làm sao

Nhà nghèo, không có con trâu biết cày bừa, thì lấy đâu ra tiền ăn, tiền mua thuốc

Vậy là hắn đành bỏ Ngưu con

Hắn nghĩ sao mà hắn ác thế

Nhiều đêm liền hắn khóc

Chẳng ai biết

Chỉ biết hắn gầy đi trông thấy

————

Thời gian thấm thoát thoi đưa

Bố của Sáu qua đời, mẹ hắn vì quá nhớ thương chồng nên hơn 1 năm sau cũng theo Bố hắn đi về nơi xa ấy

Mỗi người ly biệt, như một lần sát muối vào trái tim vốn đã rỉ máu của hắn

Tèo buồn lắm

Nhiều đêm nhìn lên trời cao

Hắn xót thương cho Bố mẹ

Rồi cho cả hắn

Sao hắn phải chịu những nỗi đau như thế

Cu Sáu lại khóc

Chẳng còn ai nữa rồi

Căn nhà nhỏ cũ kỹ, vắng tiếng cười nói của cả gia đình

———

Bố mẹ đi, để lại cho Sáu căn nhà nhỏ, 1 con trâu với vài sào lúa

Sáu chăm chỉ lắm

Tất bật suốt ngày từ sáng đến tối

Chăn trâu, chăm ruộng

Chẳng được mấy ngày nghỉ ngơi

Nhưng vì vậy mà hắn cũng có chút ít tiết kiệm được

Hắn nuôi trâu được gần 2 năm là lại bán để mua con mới

Hắn không còn tình cảm với chúng như với Ngưu con của hắn ngày xưa nữa

Sáu tiết kiệm tiền

Nhưng chính bản thân hắn cũng chẳng biết sẽ làm gì với số tiền ấy

Thi thoảng, mọi người trong làng kêu gọi ủng hộ người nghèo, hắn cũng góp vào tương đối ấy

Hắn chẳng tiêu pha mua sắm gì cho mình

Năm nay cũng gần 40 tuổi rồi, chẳng vợ con gì, Sáu cứ ở thế

Làm bạn với cánh diều mỗi chiều

Người trong làng mến Sáu lắm

————-

Cánh đồng xanh thơm ngát hương mùi lúa non

Tiếng chim hót vang vọng 1 góc trời

Những đàn cò sải đôi cánh dài trên bầu trời xanh ngát

Lại một mùa lúa bội thu sắp đến

Sáu vui lắm, không hẳn vui vì sắp thu được 1 khoản tiền kha khá

Mà vui vì cái ánh mắt và nụ cười của cô Tâm làng bên

———

Cô Tâm năm nay cũng ngoài 30 tuổi

Cái độ tuổi mà như người ta nói là ế chỏng ế chơ lên

Cô bị khuyết tật ở bàn tay phải, từ khi sinh ra

Đám trai trong làng chê cô

Chê cô chậm chạp

Lấy cô về rồi lại phải chăm nuôi cô

Nên chẳng ai nhòm ngó, suốt bao năm

Nhưng ánh mắt cô hiền lắm

Khuôn mặt cũng có nét duyên

Cô nhân hậu

Chăm chỉ và đảm đang thì khó ai bằng

Chỉ là người khác làm được 3 việc, thì cô mới xong 1 việc

Cô biết mình vậy, nên cũng chẳng dám mở lòng với ai

Cô tự ti với bản thân mình

———

Nhưng rồi cô gặp chú Sáu

Những lần cô đi lấy bèo cho mấy con lợn

Ban đầu cô cũng chẳng để ý đâu

Nhưng rồi hôm đó, trời mưa

Cô vớt vội ít bèo để mang về

Mải quá mà cô quên mất cái vợt

Chú Sáu đi qua thấy cái vợt còn ở đó, mà cô thì đang rảo bước

Chú Sáu nghĩ chắc cô quên rồi

Chú Sáu gọi với cô, nhưng hình như cô không nghe thấy

Cô vẫn rảo bước về phía trước

Chú Sáu nhặt và chạy theo

Cô Tâm ơi, vợt này của cô để quên đúng không

Cô Tâm giật mình, quay người lại

Ánh mắt cô hơi ngượng ngùng

Dạ đúng rồi ạ, cho em xin ạ

Chú Sáu cũng ngượng theo

Cả 2 đỏ mặt

Rồi cô Tâm cầm chiếc vợt rảo bước đi tiếp

Câu chuyện tình của chú Sáu và cô Tâm bắt đầu từ đó

———-

Những lần gặp nhau cũng trở lên nhiều hơn

Cô Tâm thường chủ động hơn

Chú Sáu nhút nhát lắm

Nhưng chính vì sự nhút nhát đó

Mà cô Tâm mới mở lòng mình

Hôm ấy, trăng thanh lắm

Chú Sáu đạp chiếc xe đạp cũ kỹ qua đón cô Tâm đi chơi

Ra nơi mà chú Sáu vẫn hay thả diều

Cái ôm đầu tiên của phụ nữ khiến chú Sáu quên hết mọi sự đời

Chú Sáu ước quãng đường sẽ thật xa

Để được cô Tâm ôm mãi như thế

Lòng chú Sáu rộn ràng

Cái độ tuổi ngoài 40 rồi

Chú Sáu mới có cảm giác yêu và được yêu

Xe dừng bên vệ đường

Bàn tay cô Tâm cũng rời ra vòng eo chú Sáu

Chú Sáu thấy lòng xao xuyến đến lạ

Sao trời hôm nay sáng quá

Các vì sao đan lại, như minh chứng cho tình cảm của chú Sáu và cô Tâm vậy

Mặt sông tĩnh lặng như muốn lắng nghe điều gì đó

Tiếng ve kêu râm ran

Chú Sáu khẽ đặt bàn tay mình lên tay cô Tâm

Xoa đôi bàn tay trai sần ấy

Miệng chú mỉm cười, lòng chú bồi hồi

———

Mọi người trong làng biết chuyện

Người mừng cho chú Sáu và cô Tâm

Người thì tỏ vẻ xem thường ra mặt

Họ bảo không biết rồi sau này ai chăm ai

Rồi đẻ con ra không biết sẽ như thế nào

Hay lại giống Bố giống Mẹ nó

Chú Sáu chẳng quan tâm

Chú chỉ biết chú đang hạnh phúc

Cái hạnh phúc nhỏ nhoi mà tưởng chừng như ai cũng có thể có được

Ấy vậy mà phải đến tận bây giờ

Chú mới được chạm tới

Chú Sáu chẳng còn Bố mẹ

Cô Tâm thì còn cả 2 

Nhà cô Tâm còn có em trai

Em trai cô được học hành đầy đủ, đi làm ăn xa trên phố

Cô chẳng có gánh nặng với Bố mẹ

————-

Quen nhau được 8 tháng, cô Tâm ngỏ lời

Anh Sáu ơi, anh qua thưa chuyện với Bố mẹ em nhé

Chú Sáu mừng lắm

Thế là hôm sau, chú Sáu nhờ 2 bác nhà mình cùng với đĩa trầu cau và chút ít hoa quả qua nhà cô Tâm

Bố mẹ cô đồng ý

Cũng mừng cho cô

Trăm sự Bố mẹ giao Tâm cho cháu Sáu, nhờ các Bác bảo ban, dạy dỗ

Vừa nói mẹ cô Tâm vừa khóc

Bà thương cô Tâm lắm

Mãi tuổi này, Bà mới thấy cô yêu

Bà yên lòng lắm

Vậy là đám cưới nhỏ của cô Tâm và chú Sáu được tổ chức

Trước sự chứng kiến của 2 bên họ hàng

Những tràng pháo tay và tiếng nói cười vang cả xóm làng

Mừng cho hạnh phúc của 2 con người đã phải chịu đầy bất hạnh

Họ tìm đến nhau theo cách cách không thể nào trong sáng hơn

Không tư lợi, không vật chất, không vì bất cứ 1 điều gì cả

Nếu có, thì chỉ vì tiếng gọi của trái tim

———–

Rồi 2 vợ chồng cũng về chung dưới 1 mái nhà

Chú Sáu lo việc đồng áng

Cô Tâm lo việc nội chợ

Cô muốn phụ giúp chồng lắm

Nhưng chồng cô không cho

Chú Sáu nói chú làm được

Cô ở nhà chăm lo cho mấy con gà, con lợn cũng mệt lắm rồi

Miễn sao cô thấy vui khỏe là được

Chú cũng chẳng có gánh nặng gì, nên cứ làm được bao nhiêu thì hay tưng đó

Cô cũng ngủi lòng nghe theo

Cô thương chồng những hôm trời nắng 

Đi làm về là ướt hết quần áo, mồ hôi đọng trên gò má của chú Sáu

Rơi từng giọt, từng giọt

Cô thương chồng những hôm trời mưa

Chăm con trâu còn hơn cả bản thân mình

Sợ trâu lạnh, trâu ốm

Còn bản thân anh chẳng lo

Rồi anh cảm lạnh, anh ốm

Cô thương anh cái vẻ mặt hiền lành quá

Hay bị người ta bắt nạt

Đám trẻ con cũng hay bắt nạt anh

Người biết chuyện thì thương anh

Nhưng ấy vậy mà, anh và cô hạnh phúc hơn biết bao người khác

Chẳng cãi vã, chẳng to tiếng bao giờ

Chỉ thấy căn nhà nhỏ lúc nào cũng râm ran tiếng cười nói của 2 vợ chồng

Hạnh phúc thật bình dị

———-

Rồi cô Tâm có bầu

Chú Sáu vỡ òa hạnh phúc

Cái độ tầm tuổi này rồi, ấy vậy mà 2 vợ chồng chú lại có con dễ dàng vậy

Hình như ông trời đang ban phước cho họ

Chú Sáu vui lắm

Nhưng chú cũng buồn

Cái buồn man mác

Chú sợ con sinh ra sẽ như người ta nói

Chú sợ sẽ không nuôi ăn học được đàng hoàng như người ta

Chú sợ khi con đi học sẽ bị các bạn trêu

Bao năm qua chú bị người ta cười nói

Chú chẳng mảy may suy nghĩ

Nhưng chú tưởng tượng ra cái cảnh đứa con mình phải chịu những lời nói ấy

Chú Sáu buồn, chú lo

Nhưng được vợ an ủi, chú yên tâm hơn

2 vợ chồng cùng cố gắng chăm lo cho con để nó không bị thiệt thòi với bạn bè

Chú làm lụng chăm chỉ hơn

Mua thêm 1 con trâu nữa

Chú tưởng tượng cái cảnh được chăm ẵm đứa con của mình

Lòng chú như mở hội

Chú chăm vợ bầu lắm

Chú hỏi khắp làng xóm 

Mẹ bầu thích ăn gì là chú mua đó 

Cô Tâm hạnh phúc lắm

Nhiều lần cô khóc khi nhìn anh

Sao anh k đến sớm hơn với mình …

———-

1 năm sau ngày cưới, cô Tâm sinh đứa con đầu lòng

Đứa con trai lành lặn

Xinh xắn đáng yêu lắm

Cô chú đặt tên cho con là cu Tèo

Đặt thế cho dễ nuôi – Ông bà ngoại bảo thế

Cô về nhà bà ngoại ở mấy tháng đầu

Chú Sáu đi lại 2 nhà để thăm cô

Ông bà nhà cô Tâm vui lắm

Khen chú Sáu với hàng xóm suốt

Bé Tâm nó may, lấy được chồng tốt bụng, chăm chỉ

Chú Sáu cũng không phụ lòng Ông bà ngoại

Việc gì nhà ngoại chú cũng có mặt

Chẳng ngại việc gì

Cu Tèo được 3 tháng

Chú Sáu đón Tèo về

Thằng cu bụ bẫm thật

Nhìn yêu lắm

Hàng xóm ai nhìn cũng vui cho 2 vợ chồng

Căn nhà nhỏ giờ có thêm tiếng cười, tiếng khóc của đứa trẻ thơ

———

Cu Tèo dễ nuôi lắm

Cái miệng nó chúm chím

Nhìn đáng yêu cô cùng

Thằng bé ấy thế mà trộm vía

Chẳng ốm đau là mấy

Nó ăn tốt lắm

Cái dáng người này chắc sau sẽ cao lắm đây

Cái nét mặt giống y đúc Bố nó

Nhìn nó hiền lắm

Không biết sau này lớn lên thì sẽ như nào

Nhưng nó mà được giống tính của Bố nó

Thì tốt biết mấy

Cô Tâm nghĩ thế

Cuộc sống cứ bình yên như vậy

Chú Sáu chẳng mong gì hơn

Hạnh phúc tuy đến muộn

Nhưng chẳng sao, muộn nhưng đúng người

Nếu không có cô Tâm, chú Sáu cũng chẳng biết rồi mình sẽ ra sao

Cứ sống như vậy cho đến già ư

Chú thoáng nghĩ trong đầu

Rồi chú cười …

———–

Cu Sáu lên 3 tuổi

Cô Tâm có bầu đứa thứ 2

Niềm vui lại càng nhân đôi

Cô khoe với chú Sáu

Chú Sáu ban đầu còn không tin 

Nhưng rồi chú cũng ôm chầm lấy vợ

Tôi lại được làm Bố lần nữa à

Chú Sáu cười khoái chí

Cu Tèo không hiểu chuyện gì

Nhưng cũng cười khanh khách

———–

Tối hôm ấy

Cô Tâm cho Tèo đi ngủ

Ông Sáu nằm vắt tay lên trán

Trong lòng ông vừa mừng

Nhưng cũng vừa lo

Nếu mà chăm lo cho 1 thằng cu Tèo thì ông dư sức

Nhưng nếu có 2 đứa con

Thì Ông và vợ sẽ nặng gánh hơn

Nhà làm nông, lâu nay cũng có ít tiền tiết kiệm 

Nhưng chẳng đáng là bao

Vì nuôi cu Tèo cũng tốn kém

Ông thở dài

Chắc phải kiếm việc gì làm thêm thôi

Chứ cứ mãi quanh quẩn với vài sào lúa với con trâu

Thì sẽ không nuôi 2 đứa ăn học đàng hoàng như bạn bè chúng nó 

Nhưng tầm cái tuổi này, chẳng biết có việc gì làm 

Chú Sáu hơi cau mặt

Các nếp nhăn lộ rõ trên khuôn mặt sạm đen

————

Rồi bé Thóc ra đời

Cũng giống như anh trai nó vậy

Trộm vía đáng yêu lắm

Ông bà ngoại mừng cho vợ chồng cô Tâm lắm

Đủ trai, đủ gái

Nhìn cô Tâm bế đứa con trên tay mà Bà khóc

Những giọt nước mắt hạnh phúc

Hơn 35 năm về trước, trên tay Bà cũng là đứa con mà mình mang nặng đẻ đau

Bà mong cho nó được khỏe mạnh, được hạnh phúc

Thứ tình cảm chân quý của người mẹ 

Kể sao cho hết được.

Thương con, thương cháu

Nước mắt bà cứ rơi

Ông bảo “Ô cái bà này buồn cười, con nó đẻ phải vui chứ khóc gì”

Hình như khóe mắt ông cũng rưng rưng

———-

Vậy là cu Tèo có em

Bé Thóc cũng được hơn 2 tuổi

Nó thích chơi với em nó lắm

Bé tí tuổi nhưng mà đã biết chiều em

Mẹ mua đồ chơi gì, Tèo cũng nhường em chơi trước

Hình như con bé Thóc cũng biết

Nên chẳng bao giờ đòi gì của anh

2 anh em chơi với nhau cả ngày cũng chẳng có lấy 1 tiếng khóc

Không biết sau này rồi anh em nó có đùm bọc lẫn nhau không

Cứ như bây giờ thì vợ chồng ông Sáu được yên lòng

Tiếng cười nói khúc khích của 2 đứa trẻ con trong căn nhà nhỏ

Làm ấm lòng bao người

———-

Thằng cu Tèo cũng đến tuổi đi học lớp 1

Chú Sáu nói với vợ

Giá nào thì giá, cũng phải cho thằng cu Tèo đi học 

Không để nó phải chịu khổ như Bố nó được

Quanh quẩn cái đồng ruộng

Bán lưng cho đất, bán mặt cho trời

Rồi vẫn cứ nghèo hoàn nghèo

Cô Tâm cũng tán thành ra mặt

Sắm sửa quần áo mới cho Tèo

Tèo thích lắm

Hắn hăng hái làm việc nhà phụ mẹ

Hắn thấy mấy anh chị hàng xóm

Ngày ngày cắp sách đến trường

Rồi còn được mặc quần áo đẹp nữa

Hắn hớn hở khoe khắp xóm

Mai Tèo được đi học rồi ấy

Miệng hắn cười toe toét

———–

Thời gian trôi qua thật nhanh

Chẳng mấy chốc cu Tèo đã đến tuổi học đại học

Ông Sáu lúc này cũng ngoài 60

Không còn khỏe mạnh như trước nữa

Mười mấy năm cu Tèo và bé Thóc đi học

2 ông bà vun vén làm lụng

Chắt chiu từng đồng để 2 đứa nó bằng bạn bằng bè

Đến cái độ tuổi này

Ông bà chẳng biết còn lo nổi cho 2 đứa chúng nó nữa không

Ông Sáu tâm sự với Bà Tâm

Thương 2 đứa con quá

Đã cố hết sức rồi

Nhưng chỉ giúp chúng nó được đến ấy

Rồi khéo lại thành gánh nặng cho 2 đứa nó 

Lần này ông Sáu khóc

Lâu lắm rồi ông Sáu mới rơi nước mắt

Sau lần bố mẹ vợ mất

Bà Tâm an ủi chồng

Chuyện đâu rồi sẽ có đó

Ắt nó là cái duyên cái số

Mọi thứ đã được an bài

Có lo cũng không giải quyết được gì

Đi ngủ đi Ông ơi

Sáng mai còn dậy sớm đi thăm lúa

Tôi thấy họ bảo chuột qua ăn nhiều lắm

Ông Sáu quay sang bên ngủ

Bà Tâm cũng vậy

Nước mắt bà lúc này mới rơi

Hình như chẳng phải mỗi hôm nay

————

Nhà nghèo, nhưng vợ chồng ông Sáu dạy con thì chẳng ai bằng

2 đứa lễ phép lắm, gặp ai cũng mau mồm miệng

Ông luôn dạy các con phải sống tốt, biết giúp đỡ người khác

Không khinh người nghèo và không mến kẻ giàu

Sống đạo đức với cái tâm thiện

Cu Tèo hiểu chuyện lắm

Nó nhớ như in những lời ông Sáu dạy

Vợ chồng ông tự hào về 2 đứa lắm

Làng xóm ai cũng khen

———–

Năm nhất cu Tèo học đại học

Bà Tâm bệnh ốm liệt nửa người

Bác sỹ bảo do di chứng của bệnh bẩm sinh

Bây giờ mới tái phát nó là cả 1 kỳ tích

Ông Sáu ở nhà chăm vợ

Bà khóc nhiều lắm

Hình như ngày nào cũng khóc

Mắt bà hằn lên những vết thâm

Mặt bà gầy

Gầy lắm

Bà ước bà được đi ngày nào sớm ngày ấy

Để chồng và con đỡ khổ

Ông Sáu biết ấy

Nhưng ông mắng Bà

Ông bảo già rồi lẩm cẩm

Tôi lo được cho Bà

Bà cứ yên tâm

2 đứa nó lớn rồi nó tự lo cho nó được

Bà mà đi thì tôi cũng chẳng thiết sống

Nói rồi ông đút cơm cho vợ

Vừa ăn, 2 vợ chồng vừa khóc

————-

Ông Sáu vay mượn tiền để mua cho thằng Tèo cái laptop

Nó phải có máy tính nó mới học được

Ngành của nó thế

Rồi mỗi tháng mấy triệu tiền học phí nữa

Từ lúc cu Tèo học đại học

Cũng là lúc vợ chồng ông Sáu phải đi vay mượn người thân

Mỗi tháng mấy triệu tiền ăn học của Tèo

Rồi bé Thóc cũng đang học cấp 3

Thời gian này, Ông Sáu già đi trông thấy

Hàng xóm, người thân ai giúp đỡ được là mọi người giúp đỡ liền

Ông Sáu áy láy lắm

Mình chẳng giúp ai được gì nhiều

Vậy mà mọi người nhiệt tình đến thế

————

Tèo thương Bố mẹ lắm

Cả đời 2 Bố mẹ vất vả

Đến với nhau từ 2 bàn tay trắng

Nuôi nấng 2 anh em lên người

Tèo thương

Đôi khi nó tự hỏi

Vì sao Bố mẹ nó tốt bụng như vậy

Mà lại phải chịu cái cảnh sống cơ cực như thế chứ

Người ta hay nói ở hiền sẽ gặp lành mà\

Mỗi lần nhìn thấy mẹ nằm trên giường

Tèo lại khóc

Nó giống tính mẹ nó

Tình cảm lắm

Nhưng chẳng mấy ai biết 

———–

Năm thằng Tèo hết năm thứ nhất

Ông Sáu hay bị khó thở

Ông không còn đi làm được nữa rồi

Trước đây còn tranh thủ đi làm thêm chốc lát

Người ta thuê gì ông làm lấy

Chẳng phân biệt nhẹ nặng

Tranh thủ Ông còn về với vợ với con

Giờ tuổi Ông cũng đã cao

Sức khoẻ không còn 

Ông đành ở nhà chăm vợ với mấy luống rau sau vườn

———

Cu Tèo đi làm thêm

Nó phải tự lo cuộc sống của mình rồi

Coi như bây giờ nó là trụ cột của cả nhà

Em gái đang ôn thi tốt nghiệp

Mẹ đã nằm liệt được hơn 1 năm nay

Sức khỏe của Bố cũng đã yếu

Tèo hay suy nghĩ lắm

Nó nghĩ rồi không biết nó phải làm gì để báo hiếu được Bố mẹ đây

Nó hay nghe những bản nhạc xưa

Về tuổi thơ

Về Bố mẹ

Nó nhớ về những ngày thơ ấu

Trong vòng tay Bố mẹ

Nhớ về những bữa cơm đầy tiếng cười

Miệng nó khẽ cười

Cặm cụi làm nốt bài tập để nộp cho buổi dự án tốt nghiệp

———–

Ông Sáu khó thở, phải nhập viện

Tèo về quê chăm Bố

Bố đeo ống thở rồi

Thấy Tèo Bố khẽ xua tay

Hình như bảo Tèo về với mẹ đi

Bố không sao

Tèo òa khóc

Nắm chặt tay Bố

Ông Sáu cũng rơi nước mắt theo

Ông chẳng dám nhìn Tèo

Mắt ông ngước lên trên 

Mắt ông khẽ nhắm lại

Hình như ông hơi mệt

Giọt nước mắt lăn dài trên má

———–

Tèo về với Mẹ

Bà hỏi Bố sao rồi Tèo ơi

Tèo bảo Bố hơi mệt thôi mẹ ơi

Chắc mai kia là Bố về

Mắt bà Tâm đỏ hoe

Tèo vội vào bếp làm mấy món ăn cho cả nhà

Nấu riêng cho Bố 1 bát cháo thịt

Lần đầu Tèo nấu cho Bố ăn

Nước mắt hòa lẫn trong tô cháo

Thóc nhìn anh trai cũng khóc theo

———

Đêm tối ngoài hành lang bệnh viện

Tèo ngồi 1 mình

Tâm trạng Tèo giờ hỗn độn lắm

Công việc còn dang dở

Chẳng biết còn lối nào cho Tèo đi nữa

Tèo thở dài

Tiếng thở dài của 1 người đàn ông

Lòng Tèo nặng trĩu

Người qua người lại

Tèo vẫn ngồi đó

Từng giây, từng giây, trôi qua thật chậm

———–

Màn đêm buông 1 màu đen tối

Ánh trăng sáng như soi bóng ai

Ngày mai rồi trời lại sáng

Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống

Lại 1 lớp lá non ra đời

Như hẳn mọi thứ đã được sắp đặt từ trước

Mẩu chuyện khác

0